Tôi nằm bất động trên nền đất, đầu óc quay vòng vòng. Thề có Chúa dù tôi không theo đạo, tôi đã nhìn thấy trọn vẹn mười vạn ngôi sao trước mắt mình. Và không hiểu bằng một cách thần kỳ nào đó trong đầu tôi bỗng nảy ra định luật II Newton:
F = m x a (Lực = Khối lượng x Gia tốc)
Tổng ngoại lực bằng tích của khối lượng và gia tốc.
Theo khả năng tính toán của tôi thì lực đấm của ông Hoàng Thành Nhã đã tác động lên mặt tôi một lực kha khá Newton, đủ để khiến Mike Tyson(1) nghe đến cũng phải bật khóc còn tôi thì bật ngửa người nằm như chết dưới nền đất.
Tôi thề là tôi không làm gì con gái ông ta cả!
Ừ thì tôi có cởi áo, là thật. Chuyện này chẳng qua là tôi nóng bức.
Ừ thì tôi có nắm nay, là do "công việc bắt buộc".
Ừ thì cũng có nhìn vào mắt nhau, mặt đối mặt, nhưng rõ ràng là do tôi thấy khí sắc tiểu thư kia không tốt nên mới muốn kiểm tra.
Còn tại sao cô ta phun ra một ngụm máu tươi, trên giường lại có vệt đỏ kia thì tôi chịu, tôi không biết. Tôi xin lỗi tôi thua.
Một đời của tôi không đến mức thanh bạch nhưng cũng chưa từng làm ra việc gì đáng tội. Tại sao qua miệng mấy người kia lại thành tôi đang cưỡng dâm Hoàng Linh An, Linh An vì chuyện này mà uất ức tới mức ngay lập tức thổ huyết tại chỗ? Đoán chừng oan Thị Kính cũng chỉ ngang ngửa với tôi bây giờ, không cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447460/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.