Cũng như khi hầu hạ bên Lịch Vũ ở trại Phù Lan, khi tới Cử Long này tôi được dựng cho một lều nhỏ ở ngay sát cạnh lều của Long Đĩnh. Vốn dĩ mấy ngày vừa qua tôi vừa nằm vừa bò, nhiều lúc ngủ lê lết trên mặt đất cốt canh bệnh cho vị chúa thượng kia nên đến nay Long Đĩnh thuyên giảm tôi được phép về lều của mình. Bạch Vỹ vì bệnh nên tách riêng lều khác, cái lều nhỏ này một mình Đam tôi độc chiếm! Vậy không nhân lúc này còn đợi lúc nào mới hành sự nữa?
"Trời ơi thoải mái quá" - Hai lông mày đang nhíu chặt của tôi dần giãn ra, cảm giác bồng bềnh nhẹ nhõm như thể đang trôi trên chín tầng mây. Một tay tôi xoa xoa ngực, một tay bắt đầu cởi quần áo. Cuối cùng tôi cũng có thời gian để tắm thật thoải mái sau bao ngày tháng khốn khổ theo hầu Long Đĩnh. Phận con ong cái kiến thì chẳng nói làm gì đằng này tôi còn giả trai, nịt ngực bất kể ngày đêm. Thật tội nghiệp hai "bé đào" của tôi bị chèn ép không được buông tha cũng không được "thở" chút nào. Cứ đà này thì bé đào của tôi không sớm thì muộn sẽ trở thành bé mận mất.
Rút kinh nghiệm từ hồi giáp mặt với Long Đĩnh ở suối, những ngày sống trong doanh trại tôi phải nhẫn nhịn đợi binh lính về hết mới dám đi tắm. Sau hồi khao quân tôi có ngồi uống rượu với đám binh lính ở kho quân dụng nên móc nối được chút quan hệ. Nay đến trại Cử Long họ có cho một cái thùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447435/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.