Thề có quỷ thần hai vai chứng tỏ, tất cả chỉ là tai nạn!
Nếu nói sai thì hai chân tôi đi dép.
Nếu tôi nói dối thì hai đầu gối bằng nhau.
Thực ra là nếu có cố ý thì quân tử cũng không ai đi chấp nhặt một kẻ say phải không?
"Dậy rồi thì mở mắt ra đi." - Giọng nói quen thuộc của Lịch Vũ khiến tôi bỗng chốc hồn tan phách lạc.
Tại sao Lịch Vũ biết tôi dậy rồi nhỉ? Tại sao?
Tôi lồm cồm bò dậy, toàn thân nồng nặc mùi rượu, từ trên cái đầu bù xù như tổ quạ còn rớt xuống một bông hoa dại chẳng biết cài lên từ lúc nào. Tôi không dám nhìn thẳng vào vị Đô chỉ huy sứ kia, mắt đảo quanh hòng kiếm một xó nào trốn vào cho đỡ nhục. La Đạc và Trần Chất, nếu tôi thoát khỏi đây hai người nhất định sẽ phải biết tay tôi!
Sau gần năm phút im lặng không ai nói với ai câu nào, hồn tôi đã kịp nhập trở lại vào xác. Tôi bày ra một vẻ mặt xu nịnh hết cỡ, cười nham nhở giả vờ mất trí nhớ:
"Ha ha! Đô chỉ huy sứ đấy ạ? Tại sao Đam lại ở đây?"
Lịch Vũ không thèm nhìn tôi lấy một cái, trỏ ngọn nến đã cháy gần hết, bảo:
"Nến đã cháy hết rồi, mau đi thay đi."
Được lời như cởi tấm lòng, tôi phi đến vồ lấy cây nến cháy hết rồi cúi chào Lịch Vũ, chạy biến ra bên ngoài. Vừa ra đến cửa đã đâm sầm vào một đám người đang dán tai vào lều nghe lỏm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luc-biet-xuyen-khong-thi-da-muon-/3447430/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.