Sáng hôm sau, trong làn nắng nhạt vừa phủ khắp ngoại môn, ba người Tô Giảng có lẽ đã đi trước, Lăng Thiên vừa chuẩn bị đi đến dược điền thì phát hiện phía trước đã có một thân ảnh nằm hờ hững trên tảng đá lớn.
Trần Sương ngửa mặt nhìn bầu trời, một tay gối sau đầu, một tay khẽ lắc hũ rượu trống rỗng, dáng vẻ nhàn tản như kẻ đứng ngoài thế tục, chẳng mảy may bận tâm đến sự đời.
Thấy vậy, hắn bước lại gần, ôm quyền hành lễ, nói với giọng thành kính:
“À… Trần sư huynh, đa tạ hôm qua đã ra tay giúp sư đệ giải vây.”
Trần Sương hơi nghiêng đầu, ánh mắt liếc nhìn hắn, giọng nói lười nhác vang lên:
“Thôi bỏ đi… coi như đó là thù lao ngươi còn thiếu ta.”
Lăng Thiên nghe vậy cũng không nhiều lời, thò tay vào vòng trữ vật, lấy ra một hũ rượu thượng hạng rồi thuận tay ném về phía Trần Sương:
“Trần sư huynh, mời.”
Trần Sương giơ tay chụp lấy một cách nhẹ nhàng, động tác tưởng chừng tùy ý nhưng vô cùng chuẩn xác. Vừa mở nắp bình, hương rượu theo gió tản ra, ánh mắt hắn lập tức sáng lên, khóe môi nhếch thành một nụ cười hiếm thấy.
Trần Sương ngửa đầu uống một hơi, tiếng nuốt ực vang lên, sau đó bật cười ha hả đầy sảng khoái:
“Rượu ngon! Ha ha… Làm ta đợi tiểu tử ngươi mãi!”
Hắn nhìn Trần Sương, chỉ khẽ lắc đầu cười bất lực. Thế nhưng rong lòng lại âm thầm vơi đi vài phần cảnh giác, cũng dâng lên cảm giác cảm phục đầy khó tả.
Cơn gió buổi sớm khẽ thổi qua, lá cây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luan-dao-chi-nghich/5228247/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.