Ô Trưởng Lão chắp tay sau lưng, bước đến đứng cạnh Lăng Thiên. Gió đêm nhẹ thổi, khiến trường bào của ông khẽ lay động, bóng dáng già nua nhưng lại tản mát ra khí tức ổn định như núi. Đôi mắt nheo lại nhìn bầu trời đầy sao, giọng nói chậm rãi nhưng mang theo uy lực không thể xem thường:
“Lăng Thiên, từ nhỏ ngươi đã sống trong phủ Hứa gia, người tốt thì nhiều… nhưng ra khỏi cửa rồi, lòng người hiểm ác hơn cả yêu thú. Dù gì ngươi cũng chuẩn bị bước chân vào tông môn tu luyện, nơi đó người đông, tâm tạp, lòng người khó đoán… Đừng nghĩ cứ là đồng môn thì đều thật lòng.”
Ông liếc nhìn hắn, ánh mắt đầy thâm ý.
“Trên phi chu này… không phải ai cũng đơn giản như vẻ ngoài. Có người che giấu dã tâm sau nụ cười, có kẻ giấu độc ý trong mấy câu xem như bâng quơ.”
Ông hừ nhẹ:
“Nhất là những kẻ tự xưng công tử thế gia, ngươi lại càng nên cảnh giác. Chúng thường cười nói nhã nhặn, phong thái ung dung… nhưng trong lòng lại tính toán sâu hơn biển.”
Lăng Thiên nghe vậy, ánh mắt hơi biến đổi…
Ô Trưởng Lão nhìn rõ toàn bộ thần sắc của hắn, khẽ hừ một tiếng:
“Hừm… nếu đã hiểu thì tốt. Người tu tiên, điều đầu tiên cần ghi nhớ… không phải linh lực, không phải công pháp, mà là đề phòng. Một niệm sai lầm… là vĩnh viễn không thể quay lại.”
Ông đặt tay lên lan can, giọng khẽ hạ thấp:
“Ngươi tư chất không tệ, nhưng tâm tính còn quá trong sáng. Thấy ai nói tốt liền tin, thấy ai cười liền nhận là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luan-dao-chi-nghich/4995194/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.