Sau khi linh lực khôi phục, Hứa Lăng Thiên từ từ đứng dậy, vươn vai một cái, trong lòng không khỏi cảm thán:
“Không ngờ hiệu quả của linh thạch lại tốt đến vậy…”
Thế nhưng, còn chưa kịp thả lỏng, mặt đất dưới chân hắn bỗng rung nhẹ, từng cơn chấn động truyền lên khiến lá khô xung quanh cũng khẽ lay động. Hắn lập tức nằm rạp xuống đất, ghé tai sát mặt đất để lắng nghe.
Tiếng “rầm rầm” mỗi lúc một rõ hơn. Ngay khi hắn vừa kịp ngẩng đầu, một con yêu thú lợn rừng to lớn bất ngờ lao ra từ sau bụi cỏ gần đó. Ánh mắt đỏ ngầu, bộ lông xù dựng, cơ thể to như một con trâu lớn. Nó nhảy vọt qua đầu hắn… thời gian như chậm lại — hắn ngước nhìn, mắt mở to, lộ rõ vẻ kinh ngạc mà hoảng hốt, chỉ kịp trông thấy đôi móng vuốt sượt qua đỉnh đầu... Thế nhưng con yêu thú ấy không dừng lại, mà tiếp tục lao đi như điên về phía sâu trong rừng, tựa hồ như đang chạy trốn khỏi thứ gì đó đáng sợ hơn…
Chưa để hắn kịp định thần, bỗng hai con yêu thú nhỏ từ trong lùm cây hai bên nhảy ra liên tiếp, ánh mắt đỏ ngầu, miệng phát ra những tiếng gầm gừ đe dọa. Hắn khẽ hít sâu, vận linh lực quan sát, trong lòng rùng mình:
“Luyện Khí… tầng ba…!”
Ngay lúc đó, một tiếng gầm vang vọng khắp khu rừng, mạnh đến mức khiến lá cây rụng ào ào, đá sỏi cũng khẽ rung lên. Từ trên mỏm đá cao phía trước, một con yêu thú khổng lồ xuất hiện — hình dáng tựa sói nhưng cơ thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luan-dao-chi-nghich/4895515/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.