Vài ngày sau, khi Hứa Lăng Thiên đang miệt mài tập luyện, Hứa Dạ Phong đột nhiên bước tới, ánh mắt háo hức:
“Ha ha… Lăng Thiên, con ở đây à? Làm ta đi tìm con mãi…!”
Hứa Lăng Thiên hơi thắc mắc, ngẩng lên nhìn bá thúc.
Hứa Dạ Phong cười tươi, giọng tràn đầy năng lượng:
“Con có muốn đi chơi không?”
Hứa Lăng Thiên khẽ nhíu mày, bất giác thốt ra:
“Chơi…?”
Bá thúc phá lên cười lớn, giọng hào hứng:
“Ha ha… đúng vậy! Vài ngày nữa ở Ngoại Ô Thành sẽ có lễ hội lớn. Con nên đi xem thử, đây là cơ hội lớn để có thể mở mang tầm mắt... Ta sẽ bảo phụ thân của con giúp con sắp xếp mọi chuyện.”
Ánh mắt Hứa Lăng Thiên lóe lên sự háo hức, vừa tò mò vừa mong chờ ngày lễ hội sắp tới.
Hắn định mở miệng nói gì đó, nhưng Hứa Dạ Phong liền cắt ngang, giọng vừa nghiêm vừa hào hứng:
“Đến lúc đó, ta sẽ đợi con ở đó… Được chứ?”
Hắn khẽ gật đầu, vừa cảm thấy háo hức vừa có chút bối rối. Chưa kịp nói thêm gì, Hứa Dạ Phong đã vẫy tay chào và rời đi, để lại Hứa Lăng Thiên đứng trầm ngâm, trong lòng vừa mong chờ vừa hồi hộp về lễ hội sắp tới.
Sau khi bá thúc hắn rời đi, Hứa Lăng Thiên khẽ lẩm bẩm, ánh mắt thoáng suy tư:
“Ngoại Ô Thành…”
Hắn chợt nhớ đến lời cha hắn từng kể — Ngoại Ô Thành nằm ở khu vực Trầm Ngoại Ô, là trung tâm đấu giá, thương mại và giao thương lớn nhất phía Tây Nam của Thái Linh Nguyên. Ngoại Ô Thành nổi tiếng bởi sự nhộn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luan-dao-chi-nghich/4895513/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.