Tối hôm đó, Hứa Lăng Thiên ngồi trong phòng, ánh nắng đã tắt hẳn, chỉ còn ánh sáng lờ mờ của đèn treo. Hắn mở quyển “Khế Linh Chi Ấn”, chăm chú đọc từng chữ, từng câu, nhưng càng đọc càng cảm thấy khó hiểu, như mọi kiến thức đều quá sâu, quá xa so với trình độ hiện tại của hắn…
May mắn thay, Nhóc Quản Gia luôn ở bên, kiên nhẫn hướng dẫn từng bước một, giải thích tận tình những phần khó hiểu, nhắc nhở hắn cách luyện tập đúng.
Thời gian cứ trôi qua, ngày này qua ngày khác, đã hơn hai tháng trôi qua với những giờ phút miệt mài học tập và cả luyện tập. Cuối cùng, sau biết bao lần thất bại và nản lòng… Hứa Lăng Thiên bật ra một tiếng thở dài nhẹ nhõm, ánh mắt lóe lên sự tỉnh ngộ, hắn đã thật sự lĩnh ngộ được “Khế Linh Chi Ấn”.
Cảm giác trong lòng vừa phấn khích vừa tràn đầy tự tin. Đây là bước tiến quan trọng trên con đường tu luyện của hắn…
Sáng hôm ấy, Hứa Lăng Thiên bước ra khỏi phòng, ánh nắng sớm chiếu lên khuôn mặt non trẻ. Hắn hít một hơi thật sâu, căng tràn lồng ngực, rồi vươn vai, duỗi tay ra sau, cảm nhận từng cơ bắp đang tràn đầy sức sống.
Một tiếng cười vang đầy phấn khích bật ra từ cổ họng hắn:
“Ha ha ha…!”
Sau tiếng cười phấn khích, Hứa Lăng Thiên khẽ nghiêng người, đôi mắt lóe lên sự hứng thú, lẩm bẩm trong miệng:
“Ta… thật sự rất muốn thử công pháp này ra sao…!”
Nhưng ngay sau đó, Hứa Lăng Thiên bỗng khựng lại, ánh mắt ngơ ngác, tự hỏi:
“Hể… Nhưng… ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luan-dao-chi-nghich/4895512/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.