Tất cả mọi người đổ dồn sự chú ý vào con người vừa xuất hiện. Một cô gái không rõ thuộc tộc người thú nào, dùng khăn che nửa mặt lướt trên mặt sàn tiến vào điện.
Ban đầu mọi người cho rằng cô thuộc tộc người có cánh. Nhưng nhìn kĩ lại thì không có đôi cánh nào. Lúc này, Phong cũng nhận ra cô gái dưới sân khấu chính là Tiểu Kì.
Ở thế giới này, người có thể đi trên giàu patin chỉ có mình Tiểu Kì. Cô nàng này luôn mang đến cho mọi người hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Không biết lần này là tiết mục gì đây.
Trong khi đó, khi tiến vào điện, Tiểu Kì cũng kịp quét mắt nhìn một lượt những người có mặt trong điện. (Nhưng với ánh mắt người trần thì cái nhìn của cô chứa chan bao tình cảm và sự duyên dáng)
Tiểu Kì nhận ra Phong và bà nội của Phong đang ngồi ở vị trí cao nhất. Thoặt nhìn cô cảm tưởng như mình đang biểu diễn mừng thọ cho vua chúa như trong mấy bộ phim cổ trang. Ngồi giữa điện, ở vị trí cao nhất là vua chúa. Còn phía dưới sẽ sắp xếp các dãy bàn ghế cho các khách mời.
Tiểu Kì cũng không nghĩ nhiều. Bất quá thì nhà Phong hơi khá giả hơn người khác tí nên lễ lộc có chút làm màu tí thôi. Chứ thời nay làm gì còn vua chúa nữa. Dù sao thì nhờ “giao diện thân thiện” như các phim cung đấu này nên Tiểu Kì nhanh chóng nắm được địa thế của điện và trình diễn tiết mục thuận lợi.
Trong tiệc mừng thọ này, Tiểu Kì biểu diễn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461833/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.