Cuối cùng cũng đến ngày mừng thọ. Ngày mà Tiểu Kì phải "trả bài" trước đông đảo mọi người. Nghe có vẻ không đáng mong chờ nhưng cũng trong dịp này cô cũng sẽ được làm nghi thức trưởng thành. Chấm dứt chuỗi ngày tự ti với nguyên hình ấu thú. Nói chung, việc "trả bài" đối với cô như một chiếc vé tham dự nghi lễ.
Nhưng cô không ngờ quy mô to lớn của tiệc mừng thọ. "Người trong gia đình" (người hầu) đi lại chuẩn bị không ngớt. Có khi cả chục, cả trăm người. Khách mời thì ăn mặc kì quái, mỗi nhóm lại có kiểu ăn mặc khác nhau. Số lượng thì nếu đếm thì hoa cả mắt. Có khi nhiều hơn số "người trong gia đình".
Cô ngẫm nghĩ: Nhìn chẳng khác mấy yến tiệc trong mấy bộ phim trong Hoàng cung. Không ngờ nhà của Phong lại đông người đến vậy.
Mặc dù đông người hơn cô dự liệu nhưng Tiểu Kì cũng chẳng phải là lần đầu đứng trước đám đông. Nên cô cũng không lo lắng mấy. Cứ tập trung vào tiết mục thôi.
- Thưa tiểu thư!
Tiểu Kì đang đứng trầm ngâm thì có tiếng cô thỏ phía sau. Khi cô quay lại thì thấy cô thỏ đang cầm một cái khay gỗ chạm khắc tinh tế, trên đó là một bộ đồ.
- Thưa tiểu thư, mời tiểu thư thay y phục tham dự tiệc mừng thọ ạ.
Tiểu Kì cầm bộ đồ lên xem thử thì liền một giây đã đặt nó vào khay.
- Không cần. Em chuẩn bị rồi.
Nói rồi, Tiểu Kì bước đi chuẩn bị cho tiết mục.
Khách mời các tộc người thú và các vương quốc lần lượt tiến vào điện.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461832/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.