- Này Phong!
Phong đang tập trung làm bài tập toán thì bỗng dưng Châu từ đâu xuất hiện trước mặt, đập bàn gọi. Cậu ngước mặt, nhíu mày. Kiểu gọi này có chút ngang ngược giống cô mèo ngốc Tiểu Kì.
- Có chuyện gì vậy?
- Này, rốt cuộc cậu giấu Tiểu Kì đâu rồi? Cậu ta vắng cả tuần nay rồi. Tớ đến nhà tìm mấy lần mà không gặp. Rốt cuộc là Kì ở đâu rồi?
- Tớ không biết. - Phong đen mặt, cúi xuống toan làm bài tiếp.
Nếu nói lo cho Kì thì so với Châu, cậu lo lắng gấp trăm lần. Hôm đó chính cậu chở Kì đi học và nhìn thấy nét mặt trắng nhợt của cô. Tuy nhiên, lúc trưa trở lại câu lạc bộ thì anh Khang lại nói đưa Kì đi chữa bệnh mà địa chỉ cụ thể thì anh lại không cho biết. Mỗi sáng cậu đều ghé qua nhà đón Kì đi học. Nhưng trùng hợp tuần này bà Trương lại đi công tác nên cánh cửa cứ thế im bặt.
- Cái gì mà không biết. Cậu là người rước Kì đi học mỗi ngày mà.
Châu lo quá hoá giận, gầm lên.
- Châu, cậu bớt nóng đi. Phong cũng không biết mà. Tụi mình lại nhà mấy lần cũng có gặp ai đâu.
Tuyết đứng can ngăn.
- Azzz chết tiệt. Kì có chuyện gì thì cậu liệu hồn với tớ.
- Ủa ủa có chuyện gì vui vậy he?
Từ đâu, mợ tám Hùng xuất hiện, phá tan bầu không khí căng thẳng lúc đó.
- Ủa, chuyện gì dợ? Bà Châu sao bà căng thẳng vậy?
Châu nghiến răng, không nói gì.
- Không có chuyện gì đâu. Tụi mình thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461814/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.