Đau quá!
Tiểu Kì nhắm nghiền mắt, cắn răng chịu đựng. Cả người cô như có hàng ngàn kim châm đâm thủng. Cô co người mong rằng cơn đau có thể giảm đi phần nào. Nhưng cơ thể đau đớn quằng quại. Mà lúc này, hai bàn tay cô đang siết chặt. Những móng vuốt sắc nhọn bấu vào lòng bàn tay đến chảy máu.
Cả căn phòng tối mịt, ẩm thấp, vang vọng những tiếng thở gấp, những âm thanh đau đớn liên hồi từ một... người mèo.
Sau khi đưa Tiểu Kì vào căn phòng bí mật này, anh Khang cũng rời đi. Mặc dù anh Khang đã nhìn thấy ngoại hình người mèo của Kì nhưng những lúc này, cô rất yếu đuối và không muốn bất kì ai trông thấy.
Tiểu Kì là người mèo. Nhưng lại là người mèo lưu lạc trong thế giới loài người. Do đó, từ nhỏ cô đã phải dùng phép che giấu đi ngoại hình người mèo của mình. Cộng với việc cô chưa được làm lễ lột xác nên khả năng che giấu ngoại hình có hạn. Do đó, cứ 3 tháng, cô lại không kiểm soát được mà lộ diện. Mỗi lần như vậy cô đều vô cùng đau đớn và những cơn đau này giằng xé cô gái nhỏ đến 1 tuần.
Để giữ bí mật này, trong trung tâm thể thao Tatani xây thêm 1 căn phòng bí mật dành riêng cho Tiểu Kì. Mỗi lần chuẩn bị lộ nguyên hình, cô liền chạy tìm anh Khang.
Mà năm đó...
Lúc này đã gần 22h, Tiểu Kì đang lủi thủi tìm đường trở về nhà. Trời vừa tạnh mưa, những cơn gió cứ thổi ríu rít. Cô gái nhỏ 10 tuổi vừa đi vừa ôm người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461813/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.