Chầm chậm bước đến gần chiếc giường, Phong nhẹ nhàng kéo chăn đắp thêm cho Kì. Cứ để như thế ngủ, không khéo ngày mai Kì lại bệnh cho coi. Bất giác, cậu nhìn về gương mặt người đang ngủ say.
Lúc ngủ trong cô khác hẳn. Không còn vẻ ngỗ ngáo, bướng bỉnh và có chút nghịch ngợm nữa mà lúc này nhìn cô rất đáng yêu, hệt một chú mèo biếng nhác đang nằm cuộn tròn trong chiếc chăn bông. Cậu nở một nụ cười rồi cẩn thận rời khỏi phòng.
Phong qua một phòng khác để ngủ. Nhưng không hiểu do ngủ chỗ mới hay sao mà gần 0h rồi mà Phong không tài nào chợp mắt được. Trở người một hồi, cậu rời khỏi giường, bước ra lan can hóng mát.
Nhưng cậu chỉ mới kéo rèm cửa ra thì một bóng đen vụt qua. Với cặp mắt tinh tường của Phong, rất dễ nhận ra đó là một bóng người. Dự cảm không lành, cậu nhảy phốc xuống sân, đuổi theo.
Thân thủ rất nhanh nhẹn. Trời tối thế này mà tốc độ di chuyển rất nhanh, không hề mắc một chướng ngại nào hết. Không lẽ là người hầu trong nhà? Có thể lắm vì những người hầu ở đây tuy công việc khá đơn giản như những người giúp việc khác nhưng đặc biệt đã trải qua huấn luyện nghiêm ngặt nên nếu có khả năng này cũng không đáng ngạc nhiên. Nhưng trời tối thế này mà còn hành động như vậy thật đáng ngờ. Cậu nhất định phải làm cho ra lẽ.
Đi được một quãng, người phía trước dường như đã phát hiện mình bị bám đuôi. Tuy tốc độ không giảm nhưng hướng đi và cách thức di chuyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461799/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.