Kính coong...
Tiếng chuông cửa chỉ vang lên hai hồi, một cô hầu đã xuất hiện, nhanh chóng mở cửa và cung kính chào:
- Xin chào tiểu thư! Tiểu thư...
- Hả?
Nhưng trái ngược vẻ cung kính đó, Kì không thèm giữ lễ, ngoáy ngoáy một bên tai, tỏ vẻ như mình vừa nghe điều gì đó không đúng cho lắm. Cô hầu sực nhớ ra liền chữa lửa:
- Xin lỗi tiểu thư...a...không phải Tiểu Kì...Tiểu Kì đến rồi. Cậu chủ đang đợi Tiểu Kì ở bên trong...
Nói xong, cô hầu đứng nhìn Kì e dè, xem phản ứng người đối diện như thế nào. Kì chỉ biết đập trán xin thua. Lời nói thiếu tự nhiên vậy mà cũng nói ra được. Không hiểu cái nhà này dạy bảo người làm như thế nào mà một tiếng "tiểu thư" hai tiếng cũng "tiểu thư", cứ y như trong những bộ phim cổ lỗ sỉ mà mẹ cô hay coi vậy đó.
Tính cô không thích mấy chuyện xưng hô câu nệ này nên cũng đã góp ý rằng cứ gọi cô bằng tên hoặc kêu bằng em hay con. Khổ là cái gì đã vào nề nếp thì rất khó sửa, mỗi lần gặp cô là mọi người lại cúi chào gọi tiểu thư. Phiền phức!
- Vâng em biết rồi...
Kì thở dài ngao ngán bước vào trong nhưng không quên nhắc cô hầu.
- Lần sau cứ kêu em bằng "em" là được rồi.
- Vâng. Tôi hiểu rồi thưa tiểu thư.
Hết nói nổi!
- Phong chết bầm!!
1 phút sau khi Kì bước vào phòng, một tiếng hét chói tai vang lên. Ông quản gia giật mình, hốt hoảng chạy lên thì thấy cô đang đứng chống nạnh bên trong phòng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/461798/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.