Quéc….
Tiếng còi công nhận bàn thắng vang lên. Mọi người vui mừng khôn siết mà không để ý đến một thân thể đang bắt đầu rơi tự do. Tiêu thật rồi, không bông gân, trật khớp thì cũng là gãy xương. Ai cứu tôi với! Tiểu Kì nhắm nghiền mắt mặt cho số phận.
- Ồ…
Tiếng ồn phát ra từ phía khán đài.
Tiểu Kì có cảm giác như có bàn tay nào hứng đỡ cho mình. Cô từ từ mở mắt ra nhìn thì than ôi, chính là cô bạn có nốt ruồi son ở đuôi mắt. Cô đứng hình vài giây rồi phát hiện mình vẫn còn trong vòng tay của cô bạn thì lật đật nhảy xuống đất. Chết tiệt, sao lại là cô ấy?
- Cảm…ơn.
Tiểu Kì lấp bấp. Đây là tình cảnh gì hả trời? Thà tiếp đất một cách xấu xí còn hơn. Tại sao lại là một bạn gái? Mà lại là đối thủ nữa chứ.
Và…trước mặt nhiều người như vậy nữa. Khuôn mặt của Tiểu Kì như nêu lên mọi suy nghĩ của cô. Còn cô bạn kia, sau khi ra tay nghĩa hiệp thì cứ nhìn cô cười cười một cách đểu dã. Không lẽ là…
Tiểu Kì cố quên chuyện lúc này và lẳng lặng bước về nhà nhưng vừa đưa tay mở cửa thì có một bàn tay ngăn lại. Khi ngước nhìn thì ôi thôi, lại là con người biến thái đó. Lúc này cô bạn kia nhìn Tiểu Kì chăm chú, vẫn là nụ cười ghê rợn kia nhưng lúc này Tiểu Kì có chút trấn tĩnh hơn.
- Cút!
- Oa!
Tiểu Kì nhíu mày không hiểu ý tứ của cô bạn. Nhưng nghĩ cũng chưa kịp thì lại có tiếng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270653/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.