- Vô liêm sỉ.
Chị vì câu nói đó mà tức giận, cánh tay không tự chủ mà giơ lên định thưởng cho Phong một tán nhưng nhanh chóng cậu đã nắm được và càng dùng sức nắm chặt.
- Á! – Chị không nhịn nổi mà la lên.
- Này nhóc, chỉ là hiểu lầm thôi.
Bỗng có một âm thanh trầm ấm vang lên ở sau lưng, Phong cũng vì thế mà buông cánh tay đi. Thấy người thanh niên đang tiến về phía mình, chị nhanh chóng chạy tới, ôm chầm vào người đó nũng nịu:
- Đau quá chồng ơi!
- Ai biểu em chọc nhằm ổ kiến lửa làm chi.
- Hứ. Thế ai biểu em phải làm thế này?
- Nhưng em làm hơi quá rồi đấy. Không sợ anh ghen à?
- Mặc anh. Em có Tiểu Kì rồi. Không thèm anh nữa.
- Thật sao? Vậy anh phải cưới bé Kì mới được.
- Anh dám?
- Em li dị anh đi rồi xem.
- Anh…
Chứng kiến hai vợ chồng đấu võ mồm thực nhàm chán, đến lúc không thể chịu nổi, cậu lên tiếng:
- Hai người…cứ tự nhiên đi. – Nói rồi toan bỏ đi.
- Ý…
Thấy cậu định bỏ đi, hai vợ chồng lại nhanh chóng níu lại:
- Đùa tí thôi mà. – Chị Ngọc phân bua.
- Đúng rồi là hiểu lầm.
- Vậy hai người muốn gì? – Phong nhíu mày hỏi lại.
- Xem bạn trai của bé Kì. – Đến lượt anh Khang ra tay.
- Không phải.
- Thôi. Anh hiểu mà.
Rồi ra dấu cho chị Ngọc tránh mặt.
– Đàn ông con trai với nhau, nếu thích thì cứ nói, anh thân với bé Kì lắm, có gì anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-toi-la-nguoi-meo/270652/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.