Vụ trộm cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Tất cả mọi người rút cục cũng gỡ được khúc mắc trong lòng mình, trừ một số người biết rõ mọi chuyện.
Tôi liếc nhìn năm đứa kia, thầm nhủ trong lòng nhất định phải bắt bọn nó khai hết mọi chuyện.
Do cái bảng bị tôi phá hỏng không thể viết được nên cả lớp được đặt cách xuống phòng nghe nhìn học.
Đây là nơi chuyên dụng dùng để giao tiếp khi học môn anh. Cả căn phòng mới được tu sửa sạch sẽ thoáng mạt, khác hoàn toàn với khu lớp học bình thường kia. Tai nghe, máy tính cao cấp phục vụ cho môn học đều có ở trong phòng này.
Mà tôi cũng hiểu được phần nào tại sao cả lớp lại được học phòng này chứ không phải khu nhà phụ rách nát tồi tàn kia.
Cả ba nhà tại trợ lớn của trường đều học ở lớp này. Chỉ cần họ ới lên một tiếng, dù không nhà trường không muốn vẫn bị bắt làm theo.
Sau vụ rầm rộ kia, mọi người cứ nhìn hai đứa tôi với ánh mắt kì lạ. Nghi ngờ có, sợ hãi có, nói chung có đủ loại.
Không biết mọi người nghĩ chúng tôi ra sao, nhưng tôi chắc chắn một điều rằng, sau chuyện này Bạch Yết Uyên và tôi không thể trò chuyện vui đùa với mọi người trong lớp như trước nữa.
Tôi thì không lo về vấn đề này, nhưng đối với người có ước mơ kết bạn với nhiều người như Bạch Yết Uyên thì đây có lẽ là một thử thách khó đối với cô ấy.
Khi đang ngồi học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-truong-to-yeu-cau/2630054/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.