Người con trai bỗng biến mất cùng chiếc lắc trên tay, đôi lông mày của cô bất giác chau lại. Bỗng nhận ra sự khác thường cô bèn quay người lại thì phát hiện có một người con trai đang đứng phía sau lưng mình, da của người đó khá nhợt nhạt nhưng điều đó không làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp trai của anh, nếu đem Kiệt ra so sánh thì Kiệt chính là mặt trời ấm áp còn vẻ đẹp của anh mang một chút tà mị một chút lạnh lùng xen lẫn sự cao ngạo. Ngũ quan tinh tế như được chạm khắc bởi hàng ngàn nhà điêu khắc nổi tiếng, từng đường nét trên khuôn mặt của anh lẫn thân hình đó phải nói là cực kỳ cân xứng, nếu anh xưng là mỹ nam hạng hai thì e rằng vị trí đầu không ai dám nhận.
cô bỗng giật mình đôi mắt có vài phần hoảng loạn tuy người con trai trước mặt cô đẹp thật đó nhưng hình như nhìn anh rất tức giận. anh bỗng lên tiếng giọng nói có vài phần kìm chế cơn nóng giận
" ai cho phép cô chạm vào đồ của tôi hả ?"
cô nghe vậy bèn nhếch môi cười nhẹ thời đại nào rồi mà còn tư tưởng như vậy ! đầu óc có vấn đề à ! nếu biết đó là đồ của một vong hồn như anh thì có kề dao vào cổ của cô cũng đừng mong cô sờ vào nó. đó cũng chỉ là suy nghĩ của riêng cô thôi , cô không dại gì mà châm dầu vào lửa như bây giờ đâu ! nhìn xung quanh đi ... cô không muốn trở thành nạn nhân tiếp theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-hoc-loi-nguyen/2354268/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.