2
nó vừa bước vào cửa thì ...
" CON ĐI ĐÂU TỪ TỐI HÔM QUA ĐẾN BÂY GIỜ MỚI VỀ ĐẾN NHÀ HẢ ? " mẹ nó hét lên
" dạ... dạ ... " bây giờ làm sao đây nói ra cũng không được mà không nói ra cũng không xong
" sao hả ?" mẹ nó nói chân vỗ vỗ xuống nền nhà tạo nên âm thanh khá nặng nề
" dạ .. dạ ... tụi con đi làm thí nghiệm để hôm nay nộp cho cô ạ ??? " nó vừa nói xong liền tặng thêm một nụ cười coi như là tăng tính thuyết phục
" ừ " mẹ nó tuy vẫn còn nghi ngờ nhưng đành phải gật đầu cho qua thôi chớ sao , nó nghe mẹ nói vậy liền cảm thấy lòng mình như nhẹ hẳn đi. nó liền nhanh lên phòng tốt nhất là không nên ở lại
vừa bước vào phòng nó liền thả mình rơi tự đó lên giường . bất giác nó nghĩ đến việc tối hôm qua tại sao hắn lại tìm lớp mình để đặt lời nguyền mà không phải là những lớp khác, tại sao lại tạo ra lời nguyền ấy có cách nào làm vô hiệu hóa nó hay không ? biết bao nhiêu câu hỏi cứ vây quanh đầu nó. cứ như vậy nó từ từ chìm sâu vào trong giấc ngủ.
khi tỉnh dậy cũng đã 5h mấy chiều rồi. nó uể oải bước vào phòng rữa mặt cho tỉnh ngủ hẵn , rồi xuống nhà tìm gì đó để ăn thì phát hiện ra ba mẹ đi đâu hết trơn rồi ! điều đáng buồn là không để lại bất kỳ thứ gì để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lop-hoc-loi-nguyen/2354250/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.