“Được! Một ngày nào đó, chân tướng sẽ được phơi bày. Hôm nay là mừng thọ bảy mươi tuổi của bà Chu, chuyện vui vẻ như thế, chúng ta trước tiên đừng nói về những việc này nữa, mọi người tự nhiên vui vẻ ăn cơm đi!” Long Chấn Tiêu nói.
Lúc đầu ông ấy cũng không muốn lần đầu tiên gặp mặt, Lê Tuyết Tương và Lê Vĩnh Thiên sẽ tha thứ cho mình, cho nên ông ấy cũng không gấp gáp.
Với lòng chân thành và kiên định, ông ấy tin tưởng rằng một ngày nào đó, mình có thể dùng lòng chân thành khiến cho Lê Tuyết Tương rung động, khiến bà ấy tha lỗi cho ông.
Mọi người nghe thấy Long Chấn Tiêu nói như vậy, liền dời đi chủ đề câu chuyện, nói về những chuyện khác.
Sau khi cơm nước xong, Long Chấn Tiêu xin từ biệt quay về.
Lê Tuyết Tương và Lê Vĩnh Thiên, Chu Nhược Mai cũng quay về biệt thự Tinh Nguyệt.
Sau khi bữa tiệc tan, nhà họ Chu kiểm kê chút quà lễ, thấy Long Chấn Tiêu tặng một tương vàng bạc châu báu, đâu đâu cũng thấy sáng lóa, vô cùng vui vẻ.
“Ngài Long này ra tay thật hào phóng, thế mà lại tặng một tương vàng bạc châu báu cho chúng ta.” Chu Ly Bình nói.
“Đúng vậy! Nếu như nhà họ Chu chúng ta có thể cải thiện quan hệ với nhà họ Long, trở thành thông gia, sau này nhà họ Chu chúng ta không muốn lên như diều gặp gió cũng khó khăn!” Kim Ngọc nói.
“Đúng, nhà họ Long ở Long Đô có địa vị như vậy, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-uy-chien-than/2913696/chuong-1212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.