Lê Tuyết Tương trông thấy Long Chấn Tiêu ngồi cạnh mình, mặt lập tức đỏ tía tai, như đứng đống lửa, như ngồi đống than.
Năm đó Long Chấn Tiêu nhẫn tâm như vậy, tuyệt tình đuổi bà ấy và con trai còn nhỏ ra khỏi nhà họ Long như vậy, bà ấy không thể nào dễ dàng tha thứ cho Long Chấn Tiêu.
Bà ấy thực sự không muốn ngồi chung một chỗ với Long Chấn Tiêu, bèn nói: “Xuất thân của tôi nghèo hèn, không xứng ngồi ở đây ăn cơm, tôi đến bàn cuối cùng ăn thôi!”
Lê Tuyết Tương vừa nói xong, đám người bà Chu, Chu Ly Bình, Kim Ngọc đều sợ hãi.
Bọn họ đều tưởng rằng Lê Tuyết Tương vẫn đang giận mình, cho nên không muốn ngồi ở bàn khách quý ăn cơm cùng bọn họ.
Bởi vì trước đây bọn họ đã từng nói rằng Lê Tuyết Tương không xứng để ngồi ở bàn khách quý ăn cơm!
Thực ra, Lê Tuyết Tương chẳng qua chỉ không muốn ngồi ăn cơm cùng với Long Chấn Tiêu, cho nên mới nói như vậy.
“Bà Long, bà là thông gia của chúng tôi, nếu như ngay cả bà cũng không xứng ngồi ở đây ăn cơm, vậy thì những người ở đây cũng chẳng có tư cách gì ngồi ở đây rồi.” Chu Ly Bình vội vàng nói.”
“Đừng gọi tôi là bà Long, tôi không phải là bà Long!” Lê Tuyết Tương chỉ cần nghe thấy xưng hô bà Long này sẽ tức giận.
Long Chấn Tiêu ở một bên trông thấy Lê Tuyết Tương ghét mình đến vậy, cũng vô cùng xấu hổ.
“Nếu không thì, để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-uy-chien-than/2913692/chuong-1210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.