Địa vị của Long Ngạo tại Long gia đã sớm khác xa với ngày xưa.
Bây giờ tất cả mọi người trong Long gia không còn ai dám chế nhạo Long Ngạo là phế vật. Những đệ tử đời thứ ba, bất kể người nào nhìn thấy Long Ngạo cũng đều cung kính gật đầu.
Long Ngạo nhìn thấy như vậy, trên mặt cuối cùng cũng có vẻ tươi cười. Mười năm kiên trì, mười năm chấp nhất, cuối cùng cũng có hồi báo, nghĩ lại thì tất cả đều đáng giá.
“Thất ca, gia gia cho gọi huynh tới đại điện.”
Giờ phút này, nhìn Long Chính muốn bao nhiêu cung kính liền có bấy nhiêu cung kính, so sánh với Long Chính một tháng trước dường như là hai người khác nhau.
Đối với việc thái độ của mọi người đều thay đổi, Long Ngạo đương nhiên biết là vì cái gì. Nếu không có chuyện hắn đánh bại đại ca, đánh bại Long Tử Du, thì thử hỏi những người này có còn cung kính với hắn như vậy không?
Long Ngạo gật đầu, cũng không so đo chuyện lúc trước, dù nói thế nào thì trong cơ thể của bọn họ thủy chung chảy cùng một loại huyết mạch. Tiếp đó, Long Ngạo đứng dậy đi về hướng đại điện của Long gia.
Long Ngạo vừa mới đến bên ngoài đại điện của Long gia đã nghe được tiếng gào thét từ trong truyền ra.
“Long Hạo Thạch, hôm nay bất kể thế nào, ngươi đều phải cho ta một cái công đạo. Con mẹ nó, cháu trai bảo bối của ta vậy mà bị tên phế vật kia phế đi đan điền, chuyện này tương đương với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-ngao-chien-than/3159230/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.