“Dung Châu rơi vào tay người Ô Man rồi ư?” Tin báo đưa đến rất nhanh. Thục Vương mở tấu thư, đảo mắt lướt qua mấy dòng.
Ông Công Nhụ thuở trước còn từng chê Thục Vương tuổi trẻ tính nóng, lòng dạ độc đoán, nay cũng đành phải khâm phục: “Những lời phu nhân Thi Lãng từng nói, quả thật chỉ là tấm bình phong che mắt thiên hạ,” Y khẽ ho một tiếng để che giấu vẻ lúng túng, “Ngay cả lão phu cũng suýt chút nữa bị nàng ta lừa gạt.”
“Mẹ nào con nấy thôi ” Thục Vương đã chẳng còn để tâm tới Đạt Nhã.
Từ Dung Châu đến Thục quận, nếu buông dây cương mà thúc ngựa chạy, thì chỉ mấy ngày là tới nơi. Trong thành nay đã bắt đầu dậy lên đủ thứ lời đồn.
Thục Vương gập tấu thư lại, khóe môi hiện ra tia khinh miệt: “Người Ô Man tự xưng có hai vạn tinh binh, nhưng La Cư Tử cũng chỉ có vài ngàn. Còn lại là những thủ lĩnh Man Di ở vùng Mi Thần, Lãng Khung, chẳng qua chỉ là một đám ô hợp, có gì đáng ngại?”
“Điện hạ nói chí phải,” Ông Công Nhụ phụ họa theo.
Thục Vương đang cân nhắc điều gì đó, Ông âm thầm quan sát sắc mặt hắn, ánh mắt rơi xuống cánh cung đặt nơi bàn án: “Điện hạ định…”
Y vừa mở lời, Thục Vương đã lắc đầu: “Thời cơ chưa đến, Hoàng thượng luôn e kỵ chư vương nắm binh quyền.”
Lần này Vệ Khang Nguyên không thể đùn đẩy, đã dâng tấu xin xuất chinh bình định nhóm Ô Toản. Ý của Thục Vương hiển nhiên là muốn thuận thế mà trao quyền binh Tây Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245672/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.