Mộc Ngáp buộc xong dây bẫy ngựa, lặng lẽ quay về bên cạnh A Xá.
Bóng rừng mờ mịt, hắn vận áo thô quần vải, tóc vấn gọn bằng dải bố, thân hình nhỏ bé, tựa một bóng đen lặng lẽ ẩn mình trong tịch mịch. Đợi mãi đến chán, Mộc Ngáp ngoảnh đầu trông về phương Nam, nơi chân trời mơ hồ ánh rạng, như có bó đuốc tẩm nhựa thông đang âm ỉ thiêu cháy cõi trời u ám.
Chung quanh thành Nùng Đống phần lớn là man thổ bản địa, lúc động binh, bọn lính Hán lác đác chẳng đáng sợ, còn thua gà què vịt cụt.
“Mười phần thì A Phổ đã giết tên cẩu quan họ Trương kia rồi.”
A Xá nhíu mày, khó tin, lòng vẫn lấn cấn khi nghĩ đến thành Nùng Đống: “Hắn liệu có gan lớn đến vậy chăng?”
“A Phổ sớm đã có chủ ý rồi.” Mộc Ngáp nói chắc nịch, “Lần trước thần ưng chọn chủ, trên đường hồi doanh, hắn đã cho người lật kiệu họ Trương xuống vực. Tên cẩu quan ấy xưa nay vẫn đối đầu với chúng ta.”
Giọng điệu ấy, rõ ràng chẳng phục chuyện Đạt Nhã là nữ nhân mà vẫn ngồi ghế đại quỷ chủ. A Xá mặt sầm xuống, nhìn về con đường tối đen sau lưng.
Hai con đường lớn nối ra ngoài thành Nùng Đống, phía Đông là Dung Châu thuộc Tiết độ Kiếm Xuyên, phía Tây là đất Thục vương. Nếu quân Hán từ thành Nùng Đống thoát ra rò rỉ tin tức, gọi được viện binh, thì A Phổ Đỗ Mục và Đạt Nhã e rằng sẽ bị vây hãm bốn bề. Mộc Ngáp ẩn mình giữa rừng, nhai lá cỏ trong miệng, lơ đãng nói: “Này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245667/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.