A Phổ chăm chú nhìn gương mặt A Xá, ánh mắt vô cùng điềm tĩnh, như thể đang dò xét điều gì đó.
A Xá không kịp tránh, nhưng câu trả lời của nàng vẫn có vẻ miễn cưỡng: “A Tô La Tắc đi để chết sao?”
A Phổ nói: “A Xá, nàng thông minh như vậy, lẽ ra nên đoán được rồi chứ.” Ánh mắt hăn trở nên kiên định và sâu sắc hơn: “A Tô còn hận người Hán hơn cả ta.”
A Xá khép áo lại, ngồi dậy. Một lúc sau, nàng nói khẽ: “Ngươi trách ta sao?”
A Phổ lắc đầu: “Không trách nàng.” Hắn không hề đau đớn mất hồn, cũng không nổi giận. Trên đường từ Mi Thần trở về, hắn đã biết chuyện của A Tô, cơn giận dữ lúc đó cũng đã nguôi ngoai.
A Phổ buông A Xá ra còn giúp nàng nhặt khăn đội đầu. “Y không nên đặt quá nhiều tình cảm vào người đàn bà ấy.” Trong lời nói có hàm ý khác, hắn khẽ mỉm cười với nàng: “Có những người đàn bà còn tàn nhẫn và vô tình hơn cả đàn ông.”
A Xá cụp mi mắt xuống. Bạch Hổ rúc vào người nàng, nàng dịu dàng v**t v* bộ lông dày mềm mại của nó. “A Tô nói, A Di Mạc đã chết rồi…”
A Phổ trả lời: “Chưa chết.”
A Xá ngẩng phắt đầu lên, sửng sốt. Nhưng hắn chỉ nói một câu như thế, rồi không tiết lộ thêm gì nữa.
Cả hai lặng im bên dòng suối róc rách, gió núi thổi xào xạc qua tán lá. Trong khoảng lặng đó, vang lên tiếng cười ríu rít của đám A Mi Tử, là Đạt Nhã đã trở về.
A Phổ chủ động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245665/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.