“Ngươi không thấy gì sao?”
Lý Linh Quân ghìm cương ngựa, ánh mắt dõi vào khu rừng núi mù mịt như ảo cảnh mê chướng.
Ông Công Nhụ đi theo ánh mắt của hắn, lắc đầu nghi hoặc: “Lang quân nhìn thấy gì sao?”
Cảnh trong mộng lại hiện về trong tâm trí. Một người phụ nữ mặc áo thêu, đeo vòng bạc, đi lặng lẽ trong màn sương cùng một con bạch hổ. Tóc nàng bị cành lá níu kéo, nàng tiện tay vén lên, thản nhiên liếc nhìn hắn một cái.
Tóc xõa, chân trần, không phải người Trung Nguyên.
Đây là trên đường từ Kiếm Nam về phủ Thục Vương, núi cao rừng rậm, man di hoành hành. Dân bản xứ truyền nhau rằng A Phổ Đỗ Mục nửa sống nửa chết đã bị một con bạch hổ tha về sơn trại của tộc Toản.
Lý Linh Quân hỏi: “Nơi này thực sự có sơn quỷ sao?”
“Sơn quỷ à?” Ông Công Nhụ vốn không tin vào chuyện ma quỷ yêu tà, cười dửng dưng: “Núi đá cây cỏ hóa thành yêu tinh, ta chưa từng thấy. Năm xưa lưu hậu Kiếm Nam và Phụ Quốc tướng quân cưỡi ngựa đi săn trong núi, nhìn thấy một đôi báo đỏ chở một mỹ nhân yểu điệu, tưởng là gặp sơn yêu. Theo ta, chỉ là bị sương độc làm mê loạn tâm trí. Bằng không sao cứ thấy mỹ nữ, không thấy mấy gã đàn ông thô kệch?”
“Là báo đỏ, không phải bạch hổ sao?”
Còn bận tâm đến bạch hổ à… Ông Công Nhụ liếc nhìn gương mặt Lý Linh Quân, cười đầy ẩn ý: “Lang quân à, ngày nghĩ nhiều, đêm thì mộng thấy thôi.”
Lý Linh Quân liếc nhạt qua đuôi mắt dài:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245663/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.