A Phổ cởi từng lớp áo trên người A Xá.
Bên trong, nàng vẫn mặc kiểu áo lụa mỏng theo người Hán, bên dưới là nhịp tim đập nhẹ. Bàn tay A Phổ ôm trọn lấy b** ng*c nàng, giống như đang nắm giữ một chú chim non đang run rẩy đập cánh.
A Xá không còn né tránh như trước nữa, nàng thản nhiên ưỡn cong tấm lưng thon thả, còn chủ động nắm tay A Phổ, dạy hắn cách tháo sợi dây nhung đỏ sau gáy. Hai người quấn quýt bên nhau, A Xá ôm lấy cánh tay A Phổ, thè lưỡi l**m nhẹ vào hõm xương quai xanh của hắn. Hơi mằn mặn, là mồ hôi, nhưng nàng không hề thấy khó chịu, trên người A Phổ luôn có một mùi hương trong trẻo của núi rừng. Rồi lại cắn lên đôi vai rắn chắc, như một con thú nhỏ vừa rời ổ, tìm một miếng thịt ngon để ngoạm.
A Phổ vốn định dịu dàng hơn, vì lần trước nàng đã kêu đau. Nhưng bị đôi môi nghịch ngợm của nàng trêu chọc, sống lưng hắn căng cứng, lực tay cũng mạnh hơn, vội vàng x** n*n eo và ngực A Xá vài cái rồi xông vào. A Xá ôm chặt lấy cánh tay hắn, không hề nhúc nhích.
A Phổ thấy nàng siết chặt đến khó chịu, đành nghiêng mình chống tay lên, ánh trăng lọt qua khe cửa không đủ sáng để nhìn rõ, hắn liền lấy tay s* s**ng, rồi đưa lên mũi ngửi, “Không có máu,” hắn thăm dò biểu cảm của nàng, “Nàng còn đau không?”
Vẫn đau, nhưng A Xá lại muốn hắn làm cho nàng đau hơn một chút, giống như ở bụi sậy, cả hai đều trở nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245662/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.