Hoàng Phủ Nam bưng bát thuốc giải độc đã sắc xong, đút từng thìa cho Lý Linh Quân uống.
Ngự y ra tay kịp thời, hắn đã nôn ra không ít thứ dơ bẩn, gương mặt tái xám như tro dần dần hiện lên chút huyết sắc, đôi mày nhíu chặt cũng từ từ giãn ra.
Mấy người bên cạnh đều chăm chú dõi theo ngự y bắt mạch. Im lặng một lúc lâu, ngự y mới buông cổ tay xuống, nói: “May mà quận vương cảnh giác, chỉ uống phải một chút, lại nôn ra gần hết. Trong tim phổi còn sót chút ít độc dư, cần từ từ điều dưỡng, không đáng ngại.”
Mọi người đều nhẹ nhõm thở phào.
Sau khi ngự y lui xuống, bên giường chỉ còn lại Ông Công Nhụ và Hoàng Phủ Nam. Thấy Lý Linh Quân cố gắng ngồi dậy, Hoàng Phủ Nam vội kê gối dựa sau lưng, hắn liền nắm chặt tay nàng, không buông ra nữa.
Lòng bàn tay hắn lạnh toát, hẳn là vì đau đớn, hoặc cũng có thể vì hoảng sợ.
Ông Công Nhụ ngẫm nhìn sắc mặt của Lý Linh Quân, trong lòng đã hiểu đôi phần, khẽ thở dài: “Bọn chúng… tin tức thật quá linh thông.”
Lý Linh Quân nói: “Phủ Thục vương có đến cả nghìn người, ai chẳng có tai mắt, ai bên mình mà không bị cài gián điệp?”
Hắn nói rất đỗi bình thản, hoàn toàn chẳng có chút kinh ngạc nào.
Vừa mở miệng, cổ họng liền dâng lên vị tanh ngọt bèn ngậm miệng lại.
Ông Công Nhụ hỏi: “Việc này có cần tấu lên Thục vương điện hạ và bệ hạ không?”
Lý Linh Quân khẽ lắc đầu.
Hoàng Phủ Nam cũng trầm ngâm: “Kẻ hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245652/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.