Cát Bố Xích sinh ra bên dòng Bạch Thủy ở Lũng Hữu. A gia của nàng là thợ rèn, từng rèn binh khí cho Khả hãn Thổ Cốc Hồn. Về sau, Khả hãn Thổ Cốc Hồn theo Công chúa Kim Hà quy thuận Hán triều, nhưng Bố Xích lại không giống cái tên của mình, tựa như cái tên “Chiêu Đệ” trong Hán ngữ, mang ý cầu sinh con trai, nàng không mang lại cho cha mẹ một đứa con trai nào.
Cả nhà họ bị bắt về Lô Tư, Bố Xích không có huynh đệ, điều này lại trở thành phúc. Nếu có, thì huynh đệ ấy cũng sẽ như gia súc, bị Luận Hiệp Sát xua đuổi đến Bắc Đình, tay cầm trường mâu, liều mạng với người Hồi Cốt tóc vàng.
Từ thân phận nô tỳ hèn mọn vươn lên thành người tâm phúc của Địch Cát, Bố Xích thấy vô cùng đắc ý. Nàng được đằng chân lân đằng đầu, quỳ xuống trước mặt Địch Cát, cầu xin: nếu sau này đến Trường An, có thể cho nàng mang theo cả cha mẹ hay không.
Lúc ấy, Địch Cát đang thưởng thức tấm thảm treo do Bố Xích thêu, từng lớp lụa chồng lên nhau, đài sen và thiên nữ đều sống động như thật, đó là tay nghề từ Lương Châu truyền lại. Nhờ được chấp thuận mối hôn sự như ý, Địch Cát đang trong tâm trạng dễ chịu, liền hỏi: “Cha mẹ ngươi biết làm những gì?”
Bố Xích vội đáp: “Cha ta biết rèn sắt, biết chăn ngựa, ngựa dữ đến mấy dưới roi ông cũng ngoan như dê con. Còn mẹ ta, thêu chim bay được, vỗ cánh như muốn bay khỏi khung thêu vậy.”
Địch Cát đặt tấm thảm sang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245648/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.