A Phổ cưỡi ngựa, một mạch phi về Hồng cung.
Địch Cát còn chưa quay lại, hắn liền xông thẳng vào tẩm điện của nàng.
Các thị nữ bên lò sưởi đã thôi xe sợi, bắt đầu xoa bóp da dê. Các nàng biết Địch Cát sắp xuất giá, nên đang vội vàng xử lý từng xấp da dê mới, sau đó còn phải mang ra phơi, kéo căng, rồi dùng thuốc màu mài từ mã não, san hô và lam ngọc để vẽ hoa văn, tô màu, sau cùng mới cắt thành thảm treo, đệm lót và áo lông, giày ủng. Thời tiết vùng Ô Toản lạnh buốt, những thứ lông thú nặng nề ấy kỳ thực chẳng mấy khi dùng đến, nhưng đây là thể diện và tôn nghiêm của một công chúa Thổ Phiên.
Hoàng Phủ Nam đang ngồi xếp bằng trên đệm lót, trước mặt là bàn cờ đen trắng, nàng đang một mình chơi ván “Mật Mang”. Người Phiên sùng bái quân trắng, cho rằng đó là tượng trưng của cát tường và ánh sáng, nhưng nàng thì không màng, như một vu nữ dám chống lại thiên thần, thúc giục hắc long nuốt chửng gần hết quân trắng phía đối diện. Thị nữ xem cờ hoảng hốt, vội giành lấy quân trắng, líu ríu niệm chú, muốn “trừ tà”.
Một tiếng “xoảng”, quân đen tan tác, rơi lộp bộp xuống bàn cờ như mưa rào. A Phổ kéo Hoàng Phủ Nam đứng dậy khỏi đệm, lôi nàng đi thẳng đến tịnh đường.
“Ngươi… làm gì vậy chứ?” Hoàng Phủ Nam giậm chân, hất tay ra, gương mặt hiện vẻ hờn dỗi. Các thị nữ của Địch Cát thể nào cũng sẽ xì xào sau lưng nàng lần nữa, nàng bĩu môi, trong lòng lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245647/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.