Công chúa Thổ Phiên đẩy mạnh Hoàng Phủ Nam vào trong trướng vải, rồi không buồn đoái hoài tới nàng nữa.
Lô Tư đã ngả về Tây, đám nữ nô như lệ thường bưng mâm thức ăn dâng đến, bánh sữa, bánh ngô rang, thịt bò khô, cùng nước nóng để rửa mặt chải đầu. Giữa hai chỗ nằm, đặt một lò trà, như vạch ra một đường sông Sở sông Hán, phân cách rạch ròi. Tấm thảm gấm thêu hình đôi uyên ương trong ổ tròn lại được treo lên, che kín kẽ đến không lọt ánh sáng.
Không còn cặp mắt ấy dõi theo, Hoàng Phủ Nam lại thấy dễ chịu. Nàng tháo mũ, rửa tay rửa mặt xong thì vén ống quần, đặt chân vào chậu gỗ. Nước bị quẫy khẽ, phát ra âm thanh róc rách dịu dàng; cành thông khô trong hỏa sàng thì kêu tí tách, dầu chảy rịn ra từng giọt. Ngoài phất lư vẫn còn treo xác con kền kền cổ vẹo, hễ ai đi ngang qua cũng phải dừng bước ngắm nhìn, tán thán một phen. Đám tỳ nữ dẫn đầu bởi Địch Cát nắm tay nhau, nâng theo bọc hành lý, ríu rít cưỡi ngựa rời đi.
Hoàng Phủ Nam rướn cổ ngóng trông, bỗng tấm thảm lay động, nàng vội vàng ngồi ngay ngắn. Hai bàn chân trong chậu nước như hai con cá trắng nhỏ, rụt rè chìm xuống đáy, chẳng biết trốn nơi đâu. Nàng vòng tay ôm gối, co chân lại. Công chúa Thổ Phiên chẳng buồn liếc nàng lấy một cái, vén rèm nỉ bước ra ngoài.
Hoàng Phủ Nam len lén liếc sang bên kia thảm, mâm bánh ngô và thịt bò kia vẫn còn nguyên, gần như chưa động đến.
Người Thổ Phiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245637/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.