🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Trên cột Mã Ni trước lều lớn, một chiếc đuôi cáo xù lông treo lủng lẳng, theo gió đung đưa.

Lý Linh Quân gỡ đuôi cáo xuống, hỏi: “Thứ này là gì vậy?”

Ông Công Nhụ đáp: “Là Địch Cát và Mãng Tán cưỡi ngựa đi ngang qua trong đêm, treo lên đấy. Người Thổ Phiên cho rằng cáo là loài nhút nhát, kẻ đào binh bị xử tử, sẽ bị treo đuôi cáo lên người.” Ông khuyên: “Chỉ là trò trẻ con thôi, ngươi đừng bận lòng làm gì. Nhưng mà… công chúa hình như cũng chẳng có chút thiện ý nào với chúng ta, kỳ lạ thật.”

Ông cười cợt đánh giá Lý Linh Quân: “Với tài trí dung mạo của ngươi, lẽ ra không đến mức này mới phải. Chẳng lẽ nàng ta không phải nữ nhân sao?”

Ông Công Nhụ từ lâu vẫn ám chỉ hoàng đế có ý định kết thân thông gia, Lý Linh Quân thường lặng lẽ không đáp. Lúc này hắn chỉ tiện tay ném đuôi cáo vào chiếc khay nô lệ bưng đến, rồi ngoảnh đầu nhìn về phía toà lầu vải màu xanh sẫm của công chúa Thổ Phiên.

Lầu vải của nàng đặt trên nền đất cao, xung quanh chạm trổ hoa sen và họa tiết liên châu, cửa vòm chạm thủng, tô vẽ hoa văn kim ngân rực rỡ, nổi bật giữa những căn lều trắng toát chung quanh.

So với khí thế hùng tráng của Luận Hiệp Sát, tòa lầu vải này lại im ắng và thần bí một cách khác thường.

Sau khi Hoàng Phủ Nam được triệu vào đấy, sáng tối sinh hoạt đều ở trong gian lầu ấy. Đám nữ nô Thổ Phiên ngậm miệng như hến, khiến Ông Công Nhụ càng nghĩ càng

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245636/chuong-39.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 39: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (39)
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.