Đêm khuya yên tĩnh, trong gian gác rộng lớn, các thị tỳ đều đã lui xuống, chỉ còn Hoàng Phủ phu nhân ngồi bên giường, để Hoàng Phủ Nam quỳ tựa đầu lên gối, nhẹ tay chải tóc cho nàng.
“Ngày nào cũng chải ngàn lượt, máu huyết lưu thông, nhan sắc không tàn.” Phu nhân dịu giọng nói, tay v**t v* mái tóc dài đen nhánh mềm mại như nước, đầy vẻ yêu thích không rời, “Tóc đẹp như thế này, ta thật chẳng nỡ cắt sạch.”
Hoàng Phủ Nam ngẩng mặt nhìn bà, gương mặt tràn đầy từ tâm kia khiến nàng không khỏi khẽ gọi: “Cô mẫu…”
Phu nhân khẽ gật đầu, ngầm thừa nhận danh xưng kiêng kỵ ấy. Ánh đèn mờ mờ bao trùm hai người, phu nhân nâng cằm nàng lên, chăm chú ngắm hồi lâu, bỗng như chìm trong ký ức:
“Năm Chiêu Đức thứ mười, khi phụ thân con dắt con đến kinh đô, con khi ấy bé xíu, búi hai búi tóc nhỏ, chạy lanh lẹ, gan dạ lại líu lo không dứt. Ta liền bảo với thúc phụ con: đây là một mầm mống mỹ nhân, mà cũng là một tiểu yêu tinh khiến người ta nhức đầu.”
Hoàng Phủ Nam nghe vậy bèn mỉm cười e thẹn. Nhắc đến thuở ấu thơ, lòng nàng cũng thoáng ngẩn ngơ.
“So với con, Lục ca con còn vụng về hơn nhiều, bị con sai khiến đến xoay như chong chóng,” Giọng phu nhân mỗi lúc một dịu dàng, chẳng hề có chút trách móc, “Lúc ấy ta đã nói với phụ thân con: hay là gả con vào nhà họ Hoàng Phủ đi.”
Hoàng Phủ Nam ngẩn ra, phu nhân khẽ thở dài: “Chỉ tiếc mẫu thân con không đồng ý.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245625/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.