Mùa hè, màn lụa treo trong phòng vốn rất mỏng, thân hình của Hoàng Phủ Nam thấp thoáng hiện sau ánh sáng mờ. Lý Linh Quân bèn dời ánh mắt đi, lơ đãng ngắm bức bình phong vẽ núi non xanh biếc, miệng thì nói: “Gã người hầu ở cửa nói đang chuẩn bị xe cho nàng, mới đến đã định rời đi ư?”
“Tin tức của huynh cũng nhanh đấy.”
Lý Linh Quân không phủ nhận: “Có nhanh, nhưng chỉ nghe những việc quan trọng thôi.”
Sau màn không có động tĩnh gì, có lẽ lời vừa rồi quá trắng trợn. Lý Linh Quân bèn hạ giọng thúc giục: “Nói đi, sao còn chưa gặp mặt đã muốn đi?”
Sợ Hoàng Phủ Nam thẹn thùng, hắn lại thừa lời một câu: “Cả nàng với Lục lang đều không có mặt, yến tiệc cũng thành vô vị.”
Hoàng Phủ Nam giọng còn mang theo ý cười: “Huynh đã có ‘tai mắt’, chẳng lẽ không biết, bệ hạ đã đồng ý cho Thôi phi nhận ta làm nghĩa nữ, đưa vào cung bầu bạn rồi sao?”
Ánh mắt Lý Linh Quân lập tức ngưng lại, dán chặt vào màn lụa mỏng như cánh ve: “Thật sự… phải tiến cung?”
“Không phải hòa thân, mà là nàng ta sợ mình thành kẻ cũ, nên muốn lôi kéo một gương mặt mới vào để tranh sủng.”
Tấm màn lụa lập tức bị vén tung lên, Lý Linh Quân cũng không giữ phép nữa, bước thẳng vào trong. Thấy Hoàng Phủ Nam đứng nghiêng người trước giá sách, xiêm áo chỉnh tề, búi tóc ngay ngắn, sắc mặt cũng không có vẻ gì là kinh hoảng.
Không khí nhuốm vẻ mờ ám vừa rồi lập tức tan biến như mây khói.
Lý Linh Quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245624/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.