Hoàng Phủ Đạt Hi đứng trên Long Thủ Quan, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh như ngói biếc, thần trí phiêu diêu.
Từ thời Thánh Vũ triều, cuộc chiến này đã kéo dài rải rác hơn hai mươi năm, nay cuối cùng mới có thể thở phào một hơi. Vậy mà vẫn còn bọn tiểu nhân giở đủ trò ma mị quỷ kế, khiến một việc vốn đáng vui mừng lại hóa ra rối ren, đầy sóng gió…
“Đại nhân, nghỉ một chút chăng?” Một viên tiểu lại áo lục ở phía sau ân cần đỡ lấy tay ông.
“À, không cần.” Lúc này Hoàng Phủ Đạt Hi mới sực tỉnh, nhận ra mình đã đứng khựng quá lâu trên Long Thủ Quan, khiến hàng ngũ bá quan phía sau bị nghẽn lại.
Hồi Thái tử bị phế truất, Đài ngự sử đã liệt kê hơn trăm tội trạng, trong đó có một điều: mỗi lần vào triều đi ngang Long Thủ Quan, đều trái nhìn phải ngó, bước đi chần chừ, biểu hiện ra thần thái “khi quân ngạo mạn, dấy lòng phản nghịch”.
Nghĩ tới đó, Hoàng Phủ Đạt Hi bỗng lạnh sống lưng, vội vàng nhấc vạt áo, khom người cúi đầu, nín thở bước nhanh lên điện Hàm Nguyên.
Trên triều, hoàng đế lập tức hỏi đến án vụ ở chùa Sùng Tế. Đại lý tự khanh vội vàng bước ra khỏi hàng ngũ bá quan, đáp: “Đã tra rõ, trên thân pháp sư Pháp Không không có ngoại thương, thực sự là chết già mà thôi.”
Hoàng đế cau mày, tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Pháp Không chết già, vậy mấy bức họa loằng ngoằng trên thân thể ấy, chẳng lẽ cũng do ông ta tự vẽ?”
Đại lý tự khanh sững người. Vụ án
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245618/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.