Hoàng Phủ Nam trở mình trong màn trướng, lấy ra tấm thẻ bạc mạ vàng trong hộp. Ánh sáng xuyên qua lớp màn lụa, chiếu rõ từng hoa văn khắc chìm trên mặt thẻ.
Bên ngoài bình phong, Lục Tú đang lật giở những con tằm khô phơi trên mẹt trúc, Hồng Thược thì thu dọn y phục. Nàng vốn người ở chợ Đông, trước khi trở về phủ đã đặc biệt ghé qua chùa Sùng Tế xem náo nhiệt, nàng thần bí thì thầm với Lục Tú: “…Nghe nói khi sa-di bước vào, pháp sư Pháp Không đã viên tịch. Kỳ lạ là trên người ông chẳng còn lấy một mảnh y phục.”
Lục Tú bật cười “khì” một tiếng, vội lấy tay che má, song đôi mắt vẫn tròn xoe mở lớn: “Không phải nói ông ấy thành thần tiên rồi sao? Lẽ nào thần tiên lại không thích mặc áo quần?”
Giọng Hồng Thược hạ thấp: “Chưa hết đâu… Còn nói có ai đó dùng tro đáy nồi vẽ một đóa liên hoa tám cánh trước ngực ông, sau lưng vẽ tám bánh xe vàng, trên đỉnh đầu lại có một chữ Vạn (卐),ngươi nói xem có kỳ quái không?”
Lục Tú cũng bắt đầu nghi hoặc: “Chẳng lẽ là trò đùa ác của mấy sa-di trong chùa?”
“Quan phủ Kinh Triệu cũng cử người tới rồi, nghe nói Hoàng thượng muốn tra xét việc này đấy…”
Hoàng Phủ Nam vén màn bước ra, cúi đầu tìm đôi hài Như Ý, mái tóc đen như đoạn lụa đổ nghiêng qua vai. Nàng nói: “Không còn sớm nữa rồi.”
Hồng Thược vội dừng câu chuyện, thu y phục vào gói gấm. Nàng thấy Lục Tú đang quét những con tằm trắng xám khỏi mẹt trúc, gom lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245616/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.