Thân xe chầm chậm đong đưa, Hoàng Phủ Nam chen chúc ngồi cùng Lục Tú và Hồng Thược.
Dạo trước, ngự sử dâng sớ buộc tội Hoàng Phủ Đạt Hi, trong đó có một khoản rằng ông không nghiêm quản gia quy, dung túng nữ quyến cưỡi ngựa xuất thành, thậm chí không chịu đội mũ sa, để lộ dung nhan trắng trẻo và chiếc cổ trần ra ngoài. Hôm nay, mui xe được bịt kỹ bằng ván, phu xe cũng không dám vênh váo, uể oải vung roi, mặc cho đôi tuấn mã từ tốn bước đi.
Bên ngoài vẳng lại tiếng ca hát, đã đến bến Khúc Giang. Lục Tú và Hồng Thược rướn cổ dán mắt vào cửa sổ xe.
Nước biếc vây quanh lầu các chạm trổ mái cong, bên bờ sông rực rỡ màn the, chiến mã, hoa phù dung nở rộ, còn có những nụ cười lướt qua cùng hương phấn thoảng trong gió. Đầu người chen chúc, tiếng kinh hô vang lên không ngớt, hẳn là lúc Hồ tăng đang mổ bụng moi tim. Lục Tú lưu luyến chưa buông rèm trúc thì xe chợt xóc mạnh, ba người ngã nhào vào nhau. Phu xe vội vã ghì cương, vừa xin lỗi vừa mắng: “Tên mọi rợ chết tiệt!”
Là một nam tử Nam Man say rượu bỗng dưng lao ra trước vó ngựa. Hoàng Phủ Nam chỉ liếc qua một cái, trên mu bàn chân y quấn dây leo lam sắc, thắt lưng treo đầy ống kim, lô sinh và túi thuốc. Nàng lập tức ngoảnh mặt, cách qua ván xe ra lệnh: “Đi mau!”
Sau yến tiệc ở Lê viên, Thục phi đã hai lần sai người truyền lời mời Hoàng Phủ Nam nhập cung, mà lúc này lại trùng ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245611/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.