Tin tức do Mộc Cát mang về khiến A Phổ tức tối: một vị đại quan người Hán cũng đã đến thành Bạch Nhai, còn người Ba Tư râu rậm thì bị gọi đi riêng, chỉ biểu diễn trò khỉ cho phụ nữ và con trai của vị quan đó xem.
A Phổ bực dọc mắng: “Là thứ chó má gì chứ?”
Mộc Cát ngơ ngác lắc đầu: “Chỉ nghe nói họ Trương.”
Y giơ tay chỉ về phía xa, A Phổ nhìn thấy quanh khu miếu thần đã có binh lính người Hán canh giữ, tay cầm giáo mác sáng loáng. Vị quan họ Trương ấy biến miếu thần thành hành doanh của mình, bên trong đang diễn trò Tán Quân hí, trống chiêng “choang loảng loảng” vang lên rộn ràng sau bức tường.
A Phổ không cam lòng, cứ ngó nghiêng bên ngoài miếu.
“A Tô La Tắc đến rồi!” Có tiếng người gọi.
Dòng người áo đen cuồn cuộn đổ lên núi, bắt đầu tràn vào Kim Quy tự, mấy chục đứa trẻ như mưa rơi xuống biển Nhĩ Hải, trong thoáng chốc đã chẳng còn thấy bóng đâu. A Phổ đành siết chặt dây buộc cổ Bạch Hổ, nắm tay A Xá cùng nhau tiến vào chùa.
Trong chùa nơi nơi đều trang hoàng bằng lụa màu sặc sỡ, trên đài trước điện chất đầy Tam Bảo: kinh quyển đóng bằng trục vàng đỏ, xá lợi ngũ sắc, còn có tượng Phật mới đúc do Sa Sa dâng lên. Ngay cả vách đá phía sau núi cũng được kỳ cọ sạch bóng, sáng loáng như rửa bằng nước ngọc.
Bạch Hổ không may bị nước tắm Phật đổ ướt cả lưng, nó lắc đầu tỏ vẻ khó chịu, rồi hắt xì một cái khe khẽ.
“Suỵt…”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245602/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.