Doãn Tiết bước đi dọc hành lang. Phòng nghị sự kề bên là thư phòng, cửa gỗ chỉ khép hờ. Ngọn bồ đề ngoài cửa sổ treo lủng lẳng một chiếc ná bằng gỗ dương già, lá cây rậm rạp tầng tầng lớp lớp, đến một cọng lông chim cũng không thấy sót lại. Chẳng trách bầy chim chẳng kêu nổi một tiếng. Chắc lại là trò quấy phá của A Phổ Đỗ Mục.
A Phổ lại đang bày trò gì đây? Doãn Tiết rón rén bước tới, đẩy cửa thư phòng, vốn định bất ngờ quát lớn, bắt quả tang A Phổ một trận, nào ngờ vừa mở cửa liền thấy A Xá đang ngoan ngoãn cúi đầu bên án thư.
A Xá hơi hoảng, ngẩng đầu lên, chớp mắt một cái, gọi khẽ: “Doãn sư phụ?”
Tiếng “sư phụ” ấy khiến lòng Doãn Tiết bất giác áy náy. Ông vốn mang danh là thầy dạy của A Phổ Đỗ Mục, được Cát La Tố đích thân thu xếp thư phòng này, giao ông dạy chữ Hán và lễ nghi cho A Phổ. Thế mà suốt hai năm, số lần A Phổ cầm đến bút chỉ đếm trên đầu ngón tay. Doãn Tiết thì mắt nhắm mắt mở, làm ngơ cho qua chuyện.
“A Phổ lại trốn rồi à?” Doãn Tiết cau mày, thấy trên án của A Xá chất một chồng sách lụa và thư tịch, bèn hỏi: “Ngươi đang làm gì đó?”
“Con đang học viết chữ.”
Doãn Tiết cầm lên hai cuốn, một là bản giải nghĩa Kinh Trịnh, một là từ điển chữ Hán. Lại liếc qua nét bút của A Xá, thần sắc ông dịu lại. Nét chữ của A Xá rất ngay ngắn. Những bản kinh Phật chữ Hán mà Sa Sa thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245601/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.