A Xá bị A Phổ túm tai kéo ra khỏi tấm chăn ấm. Đầu óc nàng vẫn còn mơ màng, trong tai vang lên tiếng đàn dây “đinh đinh cheng cheng”. Ngẩn người một lúc, nàng mới nhớ ra: A Tô La Tắc đã gảy đàn suốt một buổi chiều trong phòng A Phổ, sau đó đi gặp Cát La Tố, chẳng rõ hai người nói gì, lại khiến Cát La Tố nổi giận. Rồi A Tô liền rời khỏi thành Thái Hòa đi trong ánh trăng.
“…A Tô…” A Xá lẩm bẩm hai tiếng.
A Phổ không nghe thấy. Mới qua một đêm, hắn lại hoạt bát như thường, cứ giục A Xá không ngừng: “Nhanh lên đi!”
A Xá dụi mắt: “Đi đâu chứ?”
A Phổ sốt ruột đến mức khoanh tay, một chân dậm lên bậc cửa: “Chỗ nửa tháng trước chúng ta từng đến đó. Không đi thì thôi, ta đi một mình!”
A Xá lập tức bật dậy, chạy đi thu dọn hành lý. Nàng nhét vào tay nải vòng cổ vàng ròng, vòng tay ngọc mà Sa Sa đã tặng, cả bút mực, giấy nghiên cũng không quên. A Xá định xỏ đôi hài lụa, nhưng lại lắc đầu, thay bằng một đôi ủng đế mây. A Phổ hơi hối hận vì đã gọi nàng đi theo, liền giật lấy tay nải ném lên đệm, tiện tay nhét cây roi ngựa mảnh dài vào tay A Xá, rồi kéo tay lôi ra sân.
Hai người nắm tay nhau lao ra khỏi vương phủ. Đám trẻ trong phủ cũng phấn khích, huýt sáo đuổi theo sau lưng A Phổ. Hắn nói: “Không cần tụi bay!” rồi leo lên ngựa trước. A Xá vội vàng trèo lên sau, vòng tay ôm lấy eo A Phổ. Hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-huong-bat-tu-mieu/5245599/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.