"Cảnh Thiên, em cũng là vì anh a! Em là vì thích anh, em vì thích anh mới..."
Trong giờ phút này, Cố Cảnh Thiên một chữ cũng không muốn nghe nữa rồi, chỉ dùng tay kìm lấy khuôn mặt lê hoa đái vũ kia của cô ấy, "Được! Vậy cô cũng đi vào ngồi vài năm, để chứng minh tình yêu của cô đối với tôi."
Cho đến khi cảnh sát xuất hiện đem mẹ con hai người mang đi, Thiệu Thanh Duyệt vẫn còn khóc cầu khẩn, "Cảnh Thiên, khi em lúc nhỏ trong nôm anh, anh hứa hẹn sẽ tốt với em cả đời đấy."
Cố Cảnh Thiên vẻ mặt nghiêm nghị mà mở miệng: "Cô khẳng định năm đó cô bé kia trông nom tôi là cô?"
Cả người của Thiệu Thanh Duyệt đều cứng đơ lại, Cố Cảnh Thiên càng lạnh cười, "Nếu để cho tôi tra được không phải là cô, cô biết rõ thủ đoạn của tôi."
Thiệu Thanh Duyệt cũng không dám giãy giụa nữa, mặc kệ bọn họ mang đi.
Mà giờ phút này, Cố Cảnh Thiên mới hiểu được, hắn lại lầm đem hạt cát tưởng là trân châu, yêu quý nhiều năm như vậy.
Không biết vì sao, hắn cảm thấy không thở nổi, hắn bị tình yêu của Thiệu Thanh Hòa ép tới không thở nổi.
Hắn muốn mau trở về nhà, Thanh Hòa nhất định đang chờ hắn ở nhà, hắn đi nói lời xin lỗi với cô ấy, đi thỉnh cầu sự tha thứ của cô ấy!
Đúng! Thanh Hòa nhất định đang chờ hắn ở nhà đây.
Nghĩ đến đây, hắn vội vã lái xe đi, hắn không biết mình đã vượt qua bao nhiêu cái đèn xanh đèn đỏ, rõ ràng lộ trình chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-em-nhu-cat-bui/157362/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.