Ngay sau đó, vang lên tin nhắn thứ hai.
〖 Tổng giám đốc, thật sự là quý cô Thiệu Thanh Duyệt đã lái xe của ngài đụng mẹ của Thiệu Thanh Hòa, trước mắt đã tạm thời thoát ly tính mạng nguy hiểm 〗
Chuyện mẹ của Thiệu Thanh Hòa đã thành công thoát ly nguy hiểm, khiến trong lòng của Cố Cảnh Thiên thanh tĩnh lại, nhưng ba chữ Thiệu Thanh Duyệt kia lại làm cho hắn bất giác nắm chặt nắm tay.
Đây quả thật là người hiền lành đến mức ngay cả một con kiến cũng không nỡ đạp chết trong mắt của hắn sao? Là người đã luôn luôn ở cùng hắn khi hắn lúc còn nhỏ nhìn không thấy sao?
Rốt cuộc ai mới là người đã tung ra lời nói dối thấu trời?
Hắn cảm thấy mình như là bị một cái lưới lớn bao lấy thật chắc, mãi cũng không thở nổi.
Hắn gọi điện thoại kêu trợ lý của hắn đem Hi Hi tiếp về.
Đúng!
Đứa bé chưa có chết, tuy rằng lúc đó hắn cho rằng Hi Hi không phải là con của hắn, hắn trước giờ cũng không quan tâm, nhưng hôm nay Hi Hi phát sốt, hắn vẫn kêu người đưa bệnh viện tốt nhất, cứu chữa.
Rồi sau đó liền tuyên bố với bên ngoài là Hi Hi đã tử vong, bởi vì hắn không cách nào khoan dung với đứa con hoang mà mang họ của hắn, vì vậy tìm bảo mẫu khác ở bên ngoài trông nom Hi Hi.
Cố Cảnh Thiên cầm lấy áo khoác trên ghế sa lon liền ra ngoài cửa, hắn muốn nghiêm túc đương đầu trực tiếp với Thiệu Thanh Duyệt, nếu như một khi thẩm tra ra sự thật,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/long-em-nhu-cat-bui/157361/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.