Tháng sáu là mùa của những cơn mưa, cho dù Đà Lạt có trải qua bao nhiêu mùa mưa tháng sáu thì kí ức của mùa hè 13 năm trước vẫn chẳng thể phai nhạt được....
Đó là những tháng ngày hạnh phúc nhất của cuộc đời, những khoảnh khắc luôn khắc ghi vào trái tim Harry, dù chỉ là một chi tiết nhỏ nhất.
Chỉ cần khẽ nhắm mắt lại thôi, hít thở nhẹ thôi, bất cứ đứng ở nơi đâu thì Harry vẫn tưởng tượng ra được khung cảnh của những con bậc cầu thang dài, với những căn nhà gỗ thẳng tăm tắp trên trườn đồi, ánh nắng vàng của buổi chiều tà xuyên qua ô cửa kính lấp lánh, và hơi lành lạnh của gió chiều.
Con đường dốc số 7 từ trườn đồi đi xuống dần hiện ra, và ở đó đổ dài hai chiếc bóng nhỏ đi bên cạnh nhau. Cậu bé mặc đồng phục học sinh của trường tiểu học với đôi mắt đen tuyền sâu thẳm nhìn sang cậu bạn đi bên cạnh mình:
- Hải Đăng này!
Hải Đăng vẫn nở một nụ cười trên môi, ngước nhìn Harry.
So với cậu bạn bên cạnh thì Hải Đăng có phần thấp bé hơn, mà chắc có thể do thừa hưởng di truyền từ người mẹ Mỹ của mình mà Harry lại có chiều cao vượt trội so với những bạn bè đồng trang lứa.
Harry nói tiếp:
- Đến hết ngày mai là tụi mình nghỉ hè rồi mày nhỉ?
- Ừ! Thích thật đấy! Mày tính làm gì vào mùa hè này?
Hải Đăng tỏ rõ sự hào hứng, nếu chẳng phải vì cái cặp đang cầm trên tay quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946653/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.