Một tháng nữa chúng ta sẽ đi Mỹ để định cư.
Ông Lâm dứt khoát, trong hơi thở và lời nói của ông đều không hề tỏ vẻ do dự. Hay đúng hơn, đó chỉ là cách ông đang thông báo chứ không hề chờ đợi sự phản hồi nào từ con trai mình.
Harry hoảng hốt nhìn chằm chằm vào ba mình, ngay cả trong lúc nói ra những lời này, thì trong đầu Harry vẫn còn ngây thơ nghĩ rằng mình đang không phải nghe thấy những sự thật mà ba vừa thốt ra.
- Định cư ư? Đi Mỹ sao? Sao ba lại quyết định như vậy ạ?
- Mẹ con nhận được công việc giám định bên đó, ba cũng đã tìm được một môi trường làm việc mới. Với lại, ba mẹ có nói với nhau, khi nào mọi thứ ổn định rồi sẽ về Mỹ. Dù sao con cũng cần phải về nhà với ông bà ngoại nữa chứ! Ba thấy đã đến lúc cả nhà chúng ta trở lại Mỹ rồi!
Ông Lâm tiếp tục cầm tớ báo, giơ cao lên để tránh đi ánh mắt mà Harry đang hướng tới mình, giọng nói vẫn giữ được sự nghiêm nghị, và uy lực khi nhả ra từng chữ để giải thích cho đứa con trai như cái cách ông vẫn luôn giảng dạy cho những sinh viên của mình tại trường Đại học. Nó chẳng khác gì cả!
- Nhưng mà con...
Nếu không phải một người con nhận được sự giáo dục khắt khe từ nhỏ, hay luôn phải giữ cho mình sự bình tĩnh trong mọi trường hợp, chắc có lẽ Harry đã gào lên phản đối quyết định của ba mình.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946651/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.