Yêu? Tao làm gì có phước phần đó chứ!
Hải Đăng cười buồn, ánh mắt chua xót, bất giác làm tâm trí của Harry cảm thấy rối ren.
Cả hai sau đó chẳng nói thêm được điều gì nữa. Nhấp ngụm cafe đắng từ chiếc cốc trên tay mình, rồi trầm ngâm, dù giữa họ đang có quá nhiều điều để nói, quá nhiều câu để ngỏ, và rất nhiều thứ muốn bày tỏ. Nhưng rõ ràng đó chỉ là những cảm xúc hỗn độn, rời rạc, chẳng thể kết nối lại thành một câu hoàn chỉnh.
Vả lại, họ cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu, giữa suy nghĩ đan xen, cất giấu trong nhiều năm qua. Bản thân Harry và Hải Đăng nhận ra, nhịp tim trong lồng ngực mình có đôi chút chuếnh choáng. Nên ngay cả cái liếc nhìn, cũng cố tình tránh né nhau.
Chưa bao giờ, hai chàng trai lại rơi vào tình huống khó xử như bây giờ.
Tại nhà của Hải Đăng lúc này, một sự việc xảy đến bất ngờ, khiến chàng trai trẻ hoàn toàn ngỡ ngàng.
- Gì ạ? Cô muốn lấy lại nhà sao? Sao gấp như vậy ạ?
- Cháu thông cảm nhé! Cô lấy lại nhà để con cô nó ở, dù sao lấy vợ rồi, cũng phải có cái nhà, chứ không cô cũng đâu có muốn làm thế này đâu!
- Nhưng sao phải gấp thế ạ? Hết hôm nay phải dọn đi, thì làm sao cháu tìm nhà cho kịp hả cô? Cô thư thư cho cháu vài bữa được không ạ?
- Không được đâu cháu, thôi cháu ráng giúp cô. Lát nữa cô đưa cho cháu hai tháng tiền nhà, rồi ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946633/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.