- Mày nói thật đi Hải Đăng! Mày cũng thích tao đúng không?
- Tao... Tao không biết nữa... Nhưng chúng ta...
Harry kéo sát mặt Hải Đăng lại gần mình. Trong khoảng cách gần tới mức có thể nghe được nhịp tim của nhau, cả hai mới đủ tỏ tường nhìn thấy được tất cả tình cảm dành cho nhau.
Thì ra, vẫn luôn ở đó, không hề có sự thay đổi dù trải qua bao nhiêu biến cố. Những đớn đau đi wua chỉ càng làm cho tình cảm này lớn hơn, sâu sắc hơn. Để rồi trong từng hơi thở gấp gáp, từng nhịp tim rung lên mạnh mẽ, từng giác quan muốn chạm tới gần hạnh phúc.
Harry nhẹ nhàng để môi mình chạm vào môi Hải Đăng, từ từ trở thành nụ hôn rất sâu, rất dồn dập chứa đầy những cảm xúc vỡ oà khiến cho cả hai đều không thể dừng lại được.
- Bây giờ mày thấy thế nào? Mày thích tao đúng không Đăng?
- Không!
Hải Đăng quay mặt đi, trả lời một cách yếu ớt. Harry lại đủ tinh tế để hiểu ra đó là một biểu hiện của sự e thẹn.
- Vậy sao lúc nãy mày không đẩy tao ra? Hoặc mày tát tao, đánh tao một trận rồi không thèm nhìn mặt tao nữa, sau đó bỏ đi tới tận 13 năm sau rồi xuất hiện lại cho tao chừa đến già luôn, đến chết luôn. Sau mày không làm như vậy đi?
- Mày là một kẻ rất tồi tệ đấy Harry! Mày nhất định phải ép người khác đến mức này hay sao?
Dứt lời Hải Đăng ôm chặt lấy Harry, chặt hơn những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946619/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.