Hải Đăng liếc nhìn ánh mắt ngờ vực sang Harry, khuôn mặt tiến lại gần tỏ rõ sự hoài nghi.
- Âm mưu gì? Trời ạ! Mày bớt dùng cái lí luận của nhà văn mà suy nghĩ đi! Không phải mày muốn đãi Tâm ăn ngon à, tao đang làm theo ý định của mày đây! Vả lại, bạn mày cũng là bạn tao mà, phải cho ăn ngon mới không mất mặt chúng ta được chứ!
Cái cách giải thích hồn nhiên ngây thơ của Harry khiến cho Hải Đăng bật cười. Chẳng khi nào cậu có thể nghĩ ra được những câu nói này lại xuất phát từ người suốt ngày mang bộ mặt lạnh lùng, chẳng thích đùa và luôn khuôn phép như Harry.
Vẫn giữ đúng tính thần mình nói, Harry ra sức giúp đỡ Hải Đăng hoàn tất các món ăn và dọn dẹp lại nhà cửa để đón Đức Tâm.
Dẫu rằng đây không phải là lần đầu tiên cậu bạn của Hải Đăng đến ngôi nhà này, nhưng cả hai đều nhận ra những cảm giác nô nức đang dậy lên trong lòng mình. Không phải vì sự có mặt của Đức Tâm ngày hôm nay mà là với họ đây là lần đầu tiên được ngồi chung trên một chiếc bàn với tư cách là người yêu của nhau để đón chờ một vị khách.
Trong lúc Hải Đăng đang tất bật dọn các món ăn lên bàn, Harry tất bật dọn dẹp lại kệ tủ, thì cũng là lúc tiếng chuông cửa vang lên.
- Đức Tâm đến đấy! Mày ra mở cửa đi!
- Ơ...
- Chào Harry!
Trong lúc chưa có sự chuẩn bị, cậu lại bị chính nụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946616/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.