Hải Đăng có cuộc gọi với Lưu - người thiết kế bìa sách cho minh, nên dù muốn hay không, cậu vẫn phải đi ra ngoài.
Sau khi chia tay Lưu, Hải Đăng quyết định sẽ đi dạo một vòng để bản thân khuây khoả. Và như một thói quen, cậu lại đưa mắt nhìn xung quanh.
Cậu mong rằng mình sẽ gặp được Harry, nhưng hình ảnh cậu thấy lại là một cặp tình nhân đang giận hờn nhau.
Cô gái thì quay mặt đi trong khi chàng trai hết lời năn nỉ, dỗ dành. Anh chàng cầm trên tay cây kem chocomin dường như đã chảy hết. Khuôn mặt thể hiện sự hối lỗi chỉ mong cô gái ấy tha thứ cho mình.
Hải Đăng lại thấy hình bóng của mình trong đó, cậu hồi tưởng những ngày Harry hay dỗ dành mình bằng cây kem chocomin mà mình yêu thích. Harry sẽ hết lời năn nỉ, không quan trọng đó là lỗi lầm thuộc về ai. Hải Đăng dừng lại, lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Harry:
" Tao nhớ mày lắm Harry à! Nhớ đến phát điên rồi đây này! Mày đừng như thế nữa, mau về đi..."
Hôm sau, Hải Đăng quyết định dành một ít thời gian đi dạo ở khu trung tâm thành phố, vừa để trấn tĩnh bản thân sau những ngày mệt mỏi, vừa hy vọng cũng sẽ gặp lại được Harry.
Cậu nhận ra mình đi giữa biết bao nhiêu người mà đôi tay thèm khát được ai đó nắm chặt. Hoá ra ở chốn đông người, mới thấy hết được nỗi cô đơn..
Đang ngẩn ngơ thả ánh nhìn mình trôi xa theo từng áng mây đang bay trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946589/chuong-31.html