Harry quay ra nhìn Huyền My với ánh mắt khó hiểu, nhưng Huyền My lại lắc đầu nguầy nguậy. Huyền My im lặng và nghĩ ngợi một lúc, ánh nhìn của cô trở nên trầm tư thay vì các nét mặt vui tươi như ban đầu.
Cô hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại mình, rồi quay lại nhìn Harry với nụ cười hiền.
- Để anh cứ buồn bã thế này thì không được rồi. Anh ra ngoài với em nào!
- Ra ngoài? Đi đâu? Mà thôi, anh chẳng muốn đi đâu.
Nhưng thay vì đầu hàng, Huyền My nắm lấy vai, cố lay Harry với khuôn mặt vô cùng nghiêm túc và kiên quyết không bỏ cuộc.
Cô bắt đầu lớn tiếng hơn:
- Đi nào, chúng ta sẽ đi nhà sách. Em sẽ sẽ kiếm cuốn nào buồn thảm ngôn tỉnh để tặng cho anh. Được không?
- Nhìn anh bây giờ chưa đủ thảm à? Không đi đâu. Em muốn thì cứ đi đi!
- Đi đi mà, em năn nỉ đấy! Anh ngoan đi, lát nữa em sẽ mua kem cho anh!
Nghe xong câu nói của Huyền My, Harry chỉ biết bật cười, dường như sự cố chấp cũng bay đi đâu hết. Harry đưa tay cốc nhẹ vào đầu Huyền My rồi nhẹ nhàng bảo:
- Đi thôi cô. Đi là vì sách đấy chứ không phải vì kem của em đâu!
Khi thấy Harry chịu đồng ý cùng mình ra ngoài, nét mặt của Huyền My trở nên tươi tắn hơn. Cô nhanh chóng chạy ra cửa, tra khoá vào chiếc xe của mình, đội nón bảo hiểm rồi đưa chiếc nón còn lại cho Harry với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946588/chuong-32.html