Mái ấm Vũ Nhân lại tiếp tục hoạt động, ngày nào Lôi Sâm cũng đến nhà trẻ, chẳng những tiếp nhận giáo dục đặc biệt về mặt toán học, bé còn bắt đầu học nói, nhưng vì thời gian quá ngắn, đến nay bé vẫn chưa thể phát âm ra được một từ có nghĩa nào. Hàn Trác Vũ ngày nào cũng đi cùng bé, thuận tiện giải quyết những vấn đề nhỏ của mấy bạn nhỏ trong nhà trẻ.
Cậu trở thành người được yêu thích nhất ở Mái ấm Vũ Nhân, xung quanh cậu lúc nào cũng có một đám trẻ con vây quanh, không nói chuyện, không giao tiếp bằng mắt, mọi người ai làm việc người đấy, nhưng bầu không khí lại ấm áp hòa hợp vô cùng. Mỗi khi bọn nhỏ cần giúp đỡ, cậu lúc nào cũng kịp thời xuất hiện giải quyết vấn đề.
Dù là viện trưởng đã nghiên cứu sâu về tâm lý học suốt bảy, tám năm trời cũng phải sợ hãi thán phục trước khả năng tương tác đặc biệt của thiếu niên.
Đảo mắt đã đến lúc trường Nhất trung của thành phố khai giảng, 9h tối hôm đó, Lôi Đình nhận được điện thoại của bố, sau vài câu trao đổi ngắn ngủn, biểu cảm của anh có chút nghiêm trọng.
“Nhị thiếu gia, sao vậy?” Lục Bân cũng khẩn trương theo.
“Ông tôi nhập viện vì đau tim, bố bảo tôi mau dẫn Tiểu Sâm về.”
“Tôi sẽ đặt vé máy bay ngay.” Lục Bân lấy di động ra tìm chuyến bay gần nhất. Sức khỏe của Lôi lão gia tử vốn không tốt, sau khi tiểu thiếu gia bị bắt cóc thì ông cụ bị kích thích rất lớn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-phong-he-thong/2009826/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.